Chuyện Tốt Thành ĐôiHạt Dẻ Rang Đường · 7 chương
Chung sống đã một năm, Cố Tu vẫn chẳng chịu mở miệng gọi ta một tiếng "nương".
Hôm qua lúc chơi đùa, đám trẻ con trong thôn chê cười thằng bé là cục nợ đi theo cha tới ăn bám.
Nó liền đỏ hoe hai mắt chạy về, tức tối vung tay hất đổ ụp nồi thịt ngũ hoa ta đã cất công hầm suốt nửa canh giờ.
Trước lúc ra cửa, Cố Cảnh Sơn còn năm lần bảy lượt dặn dò:
"Tu nhi tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, nàng đừng chấp nhặt với nó. Nó không thích ăn thứ thịt béo ngậy kia đâu, nàng hãy đi mua cá về nấu cho nó ăn. Chỉ cần nàng dốc lòng thương yêu, sớm muộn gì nó cũng sẽ gọi nàng là nương. Đến lúc ấy, ta sẽ cưới nàng."
Ta gật đầu ghi nhớ trong lòng, thế nhưng lúc đi mua cá lại gặp thế bí.
Cá tươi ngon đều đã bị người ta mua hết, chỉ còn sót lại vài con đã ngửa phơi bụng.
Cố Tu vốn kén ăn, cá đã c.h.ế.c thì thằng bé tuyệt đối không chịu đụng đũa.
Ngay lúc ta đang chần chừ do dự, bỗng có một bàn tay nhỏ xíu kéo lấy vạt áo ta.
"A di, con cũng tên là Tiểu Ngư, con rẻ lắm! Việc gì con cũng làm được! Người mua con đi."
Ta cúi đầu xuống, đập vào mắt là một khuôn mặt nhỏ bé chằng chịt vết sẹo, rụt rè mà đáng thương vô cùng.
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào.
Ta lại cất tiếng hỏi con bé:
"Con có thể gọi ta là nương không?"