🍉

📚 Truyện Bé cưng

Tất cả truyện thuộc thể loại Bé cưng.

Tìm thấy 42 truyện

Bìa truyện Phúc Tinh An La
Phúc Tinh An La

Phi Ý Sở Tư · 9 chương

Ta bẩm sinh ốm yếu, ca ca vì chữa bệnh cho ta mà đã tiêu sạch tiền bạc trong nhà. Hôm ấy, huynh ấy cõng ta đến miếu, giấu sau một bức tượng Phật. "An La, huynh đi một lát rồi về ngay, muội ở đây đợi huynh nhé." Nhưng ta đợi mãi, đợi mãi, huynh ấy đều không quay lại. Lúc đi tìm, ta phát hiện ra nhà cửa đã bị b.á.n đi, ca ca nhận lấy túi tiền, đang chuẩn bị rời bước. Một vị đại nương hàng xóm tình cờ đi ngang qua liền gọi huynh ấy lại: “Thẩm công tử, lệnh muội đâu rồi? Sao không thấy người?" Ca ca đáp: “Xá muội ốm yếu, không gượng qua khỏi, đã đi rồi." Ta xoay người bỏ đi, tìm đến kẻ buôn người từng bắt cóc ta năm xưa. Quỳ gối trước mặt hắn. "Ca ca không cần ta nữa, ngươi hãy b.á.n ta thêm một lần nữa đi."

Bìa truyện Bạch Nguyệt Quang Chỉ Là Lười Tranh Sủng, Chứ Chưa Có Chết
Bạch Nguyệt Quang Chỉ Là Lười Tranh Sủng, Chứ Chưa Có Chết

Bóng Hoa Soi Vệt · 7 chương

Ta là bạch nguyệt quang đã ly tâm với bệ hạ từ lâu. Ta nhiều năm như một, đóng kín cửa cung không màng thế sự, hắn cũng dần dà nạp đầy tam cung lục viện. Cho tới khi có một vị tần phi thất sủng lâm trọng bệnh, trước lúc lâm chung, nàng đã đem công chúa của mình giao phó lại cho ta. Bàn tay nhỏ bé của công chúa nắm lấy ta, cất giọng êm ái: “Mẫu phi.” Chỉ một tiếng gọi ấy thôi, cõi lòng ta đã hoàn toàn tan chảy. Dù sao thì ta cũng đã mất đi hai đứa hài tử, vĩnh viễn không thể nào sinh nở được nữa. Chi bằng cứ giữ con bé lại bên người nuôi nấng cho khuây khỏa. Thế nhưng đám phi tần mới không biết trời cao đất dày kia, cho rằng ta đã thất thế từ lâu, liền ngang nhiên ức hiếp công chúa để cười đùa mua vui. Hôm ấy, kẻ xưa nay vốn không màng tranh đoạt như ta đột nhiên hành xử khác thường. Ta xông ra khỏi cung môn, gặp kẻ nào t.á.t kẻ đó. Ta thấy bọn họ đã sống những ngày tháng an nhàn quá lâu rồi, lâu đến mức quên bẵng đi một sự thật rằng—— Bạch nguyệt quang chỉ là lười tranh sủng, chứ chưa có c.h.ế.c.

Bìa truyện Nhận Trưởng Công Chúa Điên Khùng Làm Mẫu Thân
Nhận Trưởng Công Chúa Điên Khùng Làm Mẫu Thân

Phi Ý Sở Tư · 10 chương

Ngày phủ Tĩnh Nam Hầu bị tịch thu tài sản, cha ta vì muốn báo đáp ơn xưa, đã âm thầm đón đích nữ của Hầu phủ là Thẩm Thu Vân về nhà. Người bắt ta và Thu Vân hoán đổi thân phận cho nhau. Để tránh người đời nghi kỵ, người còn đưa ta đến lánh nạn tại chùa Vĩnh An. "Tiểu Hi, con hãy ngoan ngoãn ở trên núi vài năm, đợi đến khi không còn ai tìm kiếm Thu Vân nữa, cha sẽ đón con về." Nhưng cha chẳng hề hay biết, trong ngôi chùa ấy còn có một vị Trưởng công chúa tính tình bạo ngược đang cư ngụ. Người ngoài đồn rằng, từ sau khi mất đi đứa con, bà đã mắc bệnh đ.i.ê.n, tâm trí chẳng còn tỉnh táo. Ngày đầu tiên lên núi, vì quá đói nên ta đã lén hái trộm quả rừng, kết quả là suýt chút nữa bị bà ta b.ó.p cổ c.h.ế.c ngay dưới gốc cây. Mãi đến khi ta trong cơn hoảng loạn tột cùng, vô thức thốt lên một tiếng: “Mẫu thân..." Sau này, cha ta tìm đến phủ Trưởng công chúa để đòi lại ta. Thế nhưng ngay cả cửa phủ còn chưa kịp bước vào, người đã bị bà ta hạ lệnh đ.á.n.h đuổi ra ngoài trước mặt bàn dân thiên hạ. "Hứa đại nhân e là cũng mắc bệnh đ.i.ê.n rồi. Nữ nhi của Trường Nguyệt ta, mà ngươi cũng dám cướp sao?"

Bìa truyện Ta Muốn Làm Kế Mẫu Ác Độc
Ta Muốn Làm Kế Mẫu Ác Độc

Phù Quang · 6 chương

Ta là kế thất do Tề Tấn tục huyền cưới về làm chính thê. Theo phu quân ra khỏi kinh thành làm quan tám năm, nay hắn đã được thăng chức hồi kinh. Ta dẫn theo ấu tử cùng hắn hồi phủ. Trước cổng phủ, trưởng tử của Tề Tấn bước ra nghênh đón. Nhìn đứa kế tử có phần nhút nhát, khiếp nhược trước mắt, ta không nhịn được mà nở một nụ cười chuẩn vai ác phản diện. Ta phải "chiều hư” nó, dung túng hủy hoại nó, có thế thì nhi tử của ta mới vững vàng kế thừa tước vị của Hầu phủ. Mười năm sau, kế tử đỗ Tân khoa Trạng nguyên, lại còn lập được công lớn. Ta bỗng nhiên bừng tỉnh: "Khoan đã, có gì đó sai sai, đã bảo là phải hủy hoại nó cơ mà?" Kế tử hai tay nâng thánh chỉ màu minh hoàng dâng lên trước mặt ta: "Nhi tử đã thay mẫu thân cầu được Cáo mệnh rồi!"

Bìa truyện Hầu Gia, Trả Lại Muội Muội Cho Ta
Hầu Gia, Trả Lại Muội Muội Cho Ta

Phi ý Sở Tư · 8 chương

Lúc khốn cùng nhất, ca ca mỗi ngày đòi đem b.á.n ta tới tám trăm lần. Nghe ngóng được Hầu phủ đang tìm kiếm muội muội thất lạc, huynh ấy chợt nảy ra một kế. "Liên Kiều à, muội cứ đến Hầu phủ ở tạm vài hôm, ít bữa nữa ca ca sẽ đến đón muội." Khi ta đang hớn hở ôm chặt lấy đùi Hầu gia, ra sức diễn kịch nhận người thân, thì trước mắt bỗng dưng lướt qua mấy dòng đạn mạc. 【Trùng hợp thật, phản diện vừa mới thất tình liền tìm lại được muội muội, tiếc là muội muội này chỉ đến để lừa tiền.】 【Đợi đến lúc muội muội bỏ trốn, hắn vừa nếm trải được chút hơi ấm tình thân lại bị vứt bỏ thêm lần nữa. Sau này gặp lại, tâm can liền nguội lạnh triệt để.】 【Không sao, sự cứu rỗi của phản diện là nữ chính cơ mà.】 Ta: ??? Hóa ra lại nhận trúng ca ca ruột rồi ư? Về sau, dưỡng huynh chầu chực ở lỗ chó cửa sau suốt nửa tháng trời, vẫn chẳng thấy bóng dáng ta trở ra. Bất đắc dĩ, huynh ấy đành phải muối mặt đến tìm Hầu gia đòi người. "Cái đó... Hầu gia, liệu có khi nào ngài đã nhận nhầm muội muội rồi không?" Ta điên cuồng lắc đầu: “Không nhầm! Tuyệt đối không nhầm! Đây chính là ca ca ruột của ta!"

Bìa truyện Hình Như Ta Là Cục Cưng Của Cả Nhà
Hình Như Ta Là Cục Cưng Của Cả Nhà

Chocolate A Hoa Điềm · 7 chương

Ta là nàng công chúa kiêu căng, hống hách nhất chốn kinh thành này. Lấy ngọc tỷ truyền quốc của Phụ hoàng ra để đập hồ đào, lại lấy cả phượng bào của Mẫu hậu làm ổ cho mèo ngủ. Hôm ấy, ta vừa mới chiếm đoạt Đông Cung của Thái tử ca ca, bỗng nhiên nhìn thấy những dòng chữ lạ lùng trôi lơ lửng trước mắt. 【Nữ phụ kia, ngươi cứ tiếp tục tác oai tác quái đi, đợi đến lúc thân phận công chúa giả mạo bị vạch trần, để xem ngươi kết cục thế nào.】 【Đến lúc đó nữ phụ sẽ phải thay thế nữ chính đi hòa thân nơi thảo nguyên, gả cho lão Khả Hãn già nua kia.】 【Hơn bảy mươi tuổi rồi, chắc người toàn mùi tử khí, nữ phụ thảm thật đấy.】 Ta rùng mình kinh hãi. Ngay trong đêm, ta dọn sạch đồ đạc khỏi Đông Cung, hoàn trả lại ngọc tỷ, lại còn đích thân thêu phượng bào mới dâng lên Mẫu hậu. Ba người bọn họ liền cãi nhau một trận long trời lở đất. Đổ lỗi, chỉ trích lẫn nhau. "Chắc chắn là nàng/chàng/con chọc giận bảo bối rồi, nếu không tại sao con bé lại đột nhiên như vậy?!" Đêm hôm đó, nhìn ba người bọn họ tề tựu đông đủ đến xin lỗi ta, ta ngơ ngác: “?"

Bìa truyện Đồ Tể Lâm Nương Tử
Đồ Tể Lâm Nương Tử

Hạt Dẻ Rang Đường · 13 chương

Nương ta là nữ đồ tể duy nhất ở trong trấn. Vào cái thuở nhà người ta cơm ăn chẳng đủ no, áo mặc chẳng đủ ấm, ta đã được nuôi nấng trắng trẻo mập mạp, trở thành "sát thủ" chuyên thu phục cõi lòng các bậc lão nhân gia trên trấn. Đối diện sạp thịt nhà ta có một tên tiểu khất cái, ngay cả chó đi ngang qua cũng có thể đạp hắn hai cước. Về sau, thành môn thất thủ, sạp thịt nhà ta phải đóng cửa, còn tên tiểu khất cái kia lại chễm chệ trở thành đương triều Tân đế.

Bìa truyện Chuyện Tốt Thành Đôi
Chuyện Tốt Thành Đôi

Hạt Dẻ Rang Đường · 7 chương

Chung sống đã một năm, Cố Tu vẫn chẳng chịu mở miệng gọi ta một tiếng "nương". Hôm qua lúc chơi đùa, đám trẻ con trong thôn chê cười thằng bé là cục nợ đi theo cha tới ăn bám. Nó liền đỏ hoe hai mắt chạy về, tức tối vung tay hất đổ ụp nồi thịt ngũ hoa ta đã cất công hầm suốt nửa canh giờ. Trước lúc ra cửa, Cố Cảnh Sơn còn năm lần bảy lượt dặn dò: "Tu nhi tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, nàng đừng chấp nhặt với nó. Nó không thích ăn thứ thịt béo ngậy kia đâu, nàng hãy đi mua cá về nấu cho nó ăn. Chỉ cần nàng dốc lòng thương yêu, sớm muộn gì nó cũng sẽ gọi nàng là nương. Đến lúc ấy, ta sẽ cưới nàng." Ta gật đầu ghi nhớ trong lòng, thế nhưng lúc đi mua cá lại gặp thế bí. Cá tươi ngon đều đã bị người ta mua hết, chỉ còn sót lại vài con đã ngửa phơi bụng. Cố Tu vốn kén ăn, cá đã c.h.ế.c thì thằng bé tuyệt đối không chịu đụng đũa. Ngay lúc ta đang chần chừ do dự, bỗng có một bàn tay nhỏ xíu kéo lấy vạt áo ta. "A di, con cũng tên là Tiểu Ngư, con rẻ lắm! Việc gì con cũng làm được! Người mua con đi." Ta cúi đầu xuống, đập vào mắt là một khuôn mặt nhỏ bé chằng chịt vết sẹo, rụt rè mà đáng thương vô cùng. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào. Ta lại cất tiếng hỏi con bé: "Con có thể gọi ta là nương không?"

Bìa truyện Trên Đường Chạy Nạn, Cháu Gái Cẩm Lý Mang Phúc Khí Ngập Trời
Trên Đường Chạy Nạn, Cháu Gái Cẩm Lý Mang Phúc Khí Ngập Trời

Cố Nghiên Nhất · 6 chương

Trên đường chạy nạn, cả nhà đại tẩu định vứt bỏ đứa con gái vừa đầy tháng vào bụi cỏ ven đường. Khuôn mặt nhỏ xíu của đứa bé lạnh cóng đến tím tái, tiếng khóc yếu ớt hệt như tiếng mèo kêu. Ta xót xa không đành lòng bèn bước tới cản lại: “Nếu các người đã không cần, đứa bé này cứ để ta nhận. Dù có phải c.h.ế.c đói, ta cũng sẽ nuôi sống con bé!" Đại tẩu cười khẩy một tiếng, vội vàng cắt đứt quan hệ, chia nhà ra ở riêng với ta. Ta ôm đứa bé đang khóc ngặt nghẽo cất bước về phương nam. Ngày tháng trôi qua vô vàn gian nan. Ngay lúc hai cô cháu ta đói lả ngất đi trong một ngôi miếu hoang, tưởng chừng không thể nào gắng gượng thêm được nữa... Ta chợt nhìn thấy một bầy chim chóc ngậm màn thầu bay về phía hai người. Màn thầu vậy mà vẫn còn nóng hổi, thơm phức. Mấy con chim bay đầu đàn ríu rít trò chuyện với nhau, thế mà ta lại nghe hiểu được chúng nói gì: 【A a, bé con này chính là Cẩm Lý tiên tử trên thiên đình chuyển thế đó nha!】 *Cẩm Lý: Cá chép gấm may mắn. 【Chúng ta chỉ cần giúp ngài ấy vượt qua kiếp nạn lần này, ngài ấy sẽ nhớ kỹ ân huệ của tụi mình, phù hộ cho chúng ta tu thành chính quả!】 Có mấy con chim nhỏ khác chíp chíp thắc mắc: 【Nếu đã là Cẩm Lý tiên tử, cớ sao ngài ấy không phù hộ cho cô cô của mình được phú quý bình an?】 Ta nghe vậy trong bụng cũng thấy tò mò. Nào ngờ ngay lúc đó, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, một cỗ xe ngựa hoa lệ lao thẳng vào trong miếu. Bầy chim lại kêu chiêm chiếp: 【Cẩm Lý tiên tử mới hóa kiếp làm phàm nhân, pháp lực vẫn chưa dung hợp hết với cơ thể nhỏ bé này.】 【Nhưng bây giờ ngài ấy sắp phát huy sức mạnh rồi, trước tiên cứ ban cho người cô cô lương thiện của ngài ấy một tên tiểu vương gia hữu dụng để làm nô bộc sai vặt đã.】