🍉

📚 Truyện Cưới trước yêu sau

Tất cả truyện thuộc thể loại Cưới trước yêu sau.

Tìm thấy 73 truyện

Bìa truyện Bị Cắm Sừng, Tôi Cưới Luôn Kẻ Thù Của Bạn Trai Cũ
Bị Cắm Sừng, Tôi Cưới Luôn Kẻ Thù Của Bạn Trai Cũ

Lưu Hầu Môn Khách · 8 chương

Ngay ngày đi đăng ký kết hôn, bạn trai tôi lại công khai tình yêu đích thực, thế là tôi bị cắm sừng. Tức quá hóa liều, tôi cưới luôn kẻ thù không đội trời chung của anh ta. Kết quả lại bị anh ta chất vấn: “Vì để trả thù anh mà em dám cưới cái kẻ em ghét nhất ư? Thế mà còn dám bảo là em không yêu anh?!" Kẻ thù của anh ta ôm lấy eo tôi, giận quá hóa cười. "Chỉ là một con chó mà vợ tao kịp thời tỉnh ngộ nhìn thấu thôi, mày cũng xứng à?"

Bìa truyện Đế Cơ Vạn Phúc
Đế Cơ Vạn Phúc

Ngày Mười Bốn Của Tháng Đầu Xuân · 12 chương

Sau khi ý chỉ hòa thân ban xuống, ta đã tuyệt thực. Tuyệt thực đến ngày thứ ba, tỳ nữ thân thiết nhất rơi nước mắt dâng lên một bát cháo ấm: "Công chúa, người ăn một chút đi..." Vừa nuốt xuống vài ngụm, trước mắt ta đã trời đất quay cuồng. Cuối cùng, ta chỉ còn nghe thấy tiếng nàng ta nức nở: "Bệ hạ truyền lời... người bắt buộc phải sống để bước lên kiệu hoa." Khi tỉnh lại lần nữa, dưới thân là cỗ kiệu đang tròng trành lắc lư, bên ngoài vẳng lại tiếng ồn ào xa lạ của người dị tộc. Ta nắm chặt lấy áo cưới, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay—— Hóa ra ngay cả người thân cận nhất, cũng sớm đã trở thành con cờ của phụ hoàng và mẫu hậu.

Bìa truyện Con Dấu Cứu Người
Con Dấu Cứu Người

Cải Thảo Cười Với Tôi · 8 chương

Đêm trước ngày ta xuất giá, phụ thân bảo ta nhường lại ba gian tiệm thuốc mẫu thân để lại cho thứ muội. Lời phụ thân nói ra vô cùng khách khí. "Con gả đến phủ Tĩnh An Hầu là để xung hỉ cho thế tử đang mang bệnh. "Hầu phủ gia thế cao quý, không thiếu mấy gian cửa tiệm này. "Minh Châu sắp phải gả cho đích tử của Hộ bộ Lang trung, trong tay nếu không có vài món của hồi môn ra dáng, mặt mũi Thẩm gia chúng ta cũng khó coi." Kế mẫu ngồi bên cạnh, vành mắt đỏ hoe. "A Ninh, con là trưởng tỷ. "Muội muội của con sau này sống tốt, Thẩm gia mới có người chiếu cố con." Tổ mẫu lại càng thẳng thừng hơn. Người ném quyển sổ sách cũ mẫu thân để lại lên bàn. "Nữ nhi xuất giá tòng phu, con mang theo tiệm thuốc vào Hầu phủ, lẽ nào còn muốn ở nhà chồng xuất đầu lộ diện? "Cửa tiệm giữ lại nhà mẹ đẻ, mới là lẽ đương nhiên." Ta nhìn quyển sổ sách kia, lớp bìa đã sờn cũ cả rồi. Thuở nhỏ mẫu thân dạy ta nhận biết tên các loại thuốc, liền lấy quyển sổ này kê trên đầu gối. Người từng nói, cửa tiệm không phải là vàng bạc, cửa tiệm là con người. Là đại phu khám bệnh, là tiểu nhị bốc thuốc, là bà tử phơi thuốc ở hậu viện, là những tờ khế ước cung cấp dược liệu được ký kết trước tiết Lập đông mỗi năm. Ta khi đó nghe không hiểu. Hiện tại đã hiểu rồi. Cho nên ta gật đầu. "Được."

Bìa truyện A Anh
A Anh

Cưu Sâm · 8 chương

Sau khi vị hôn phu Tạ Chiêu đi xa, ta đã viết hai bức thư nhờ hắn định đoạt. Một là kế muội muốn có chim nhạn sính lễ của ta, khóc lóc ầm ĩ không thôi. Hai là đệ đệ của hắn lại nhìn trúng ta, thật sự ân cần bám riết khó dứt. Tạ Chiêu vốn đã không thích tính cách chậm chạp nhút nhát của ta, lúc nào cũng muốn từ hôn. Cho nên vào ngày bức thư thứ hai được gửi đi, hắn liền nhờ một vị lão trượng truyền lại khẩu tín: "Nếu người đó đã thích, thì muội cứ chiều theo đi. Người đó tuổi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, muội cũng không hiểu chuyện hay sao?" Lời này, lời này rốt cuộc là đang nói ai đây? Thấy ta hoài nghi ông ấy truyền sai lời, vị lão trượng liền sinh bực tức: "Từ xưa đến nay, chỉ nghe nói đem thê tử nhường cho người khác, chứ làm gì có ai đem chim nhạn sính lễ đi tặng bao giờ? Huống hồ tuổi của Tạ nhị công tử còn nhỏ hơn muội muội của người đến nửa tháng đấy. Chắc chắn là bảo người gả cho người khác rồi!"

Bìa truyện Hoa Lê Trao Tay, Tiếng Đàn Trao Tình
Hoa Lê Trao Tay, Tiếng Đàn Trao Tình

Quả Dứa Ngâm Nước Muối Siêu To Khổng Lồ · 7 chương

Chỉ vì thứ muội buông một câu gả chồng phải theo thứ tự lớn trước nhỏ sau, Thái tử Tiêu Hữu liền tùy tiện ban hôn ta cho một vị Quận vương mù lòa. Cốt cũng chỉ để ả ta kịp tham gia kỳ tuyển chọn Thái tử phi. Bởi lẽ tiếng đàn của ả giống hệt với người trong mộng của hắn thuở còn bị giam ở lãnh cung. Không còn cách nào khác, ta đành gả đi làm Quận vương phi, theo Quận vương đến đất phong. May thay Quận vương tính tình hiền hòa, cùng ta tâm đầu ý hợp, hai người sống chung lâu ngày cũng nảy sinh tình cảm. Hắn còn cất công tìm thần y đến chữa khỏi tật ở tay cho ta. Giúp ta có thể một lần nữa gảy đàn. Ngày tháng thoi đưa, ta ngược lại thấy biết ơn Thái tử. Cho đến yến tiệc trong cung nhân dịp hồi kinh vào ba năm sau. Vị quý nữ vốn được sắp xếp biểu diễn đàn lại đột nhiên thấy không khỏe trong người. Hoàng hậu có phần khó xử: “Tiết mục đều đã định sẵn cả rồi, tật ở tay ngươi nếu đã khỏi, chi bằng lên đài thay cho nàng ấy?" Vị quý nữ đó vốn là bằng hữu thân thiết chốn khuê phòng của ta, nên ta đã nhận lời. Tiếng đàn vừa vang lên. Tiêu Hữu, kẻ nay đã vinh thăng làm Thiên tử tình cờ đi ngang qua. Đột nhiên dừng bước.

Bìa truyện Kiều Sủng Phu Quân
Kiều Sủng Phu Quân

Không rõ · 9 chương

Ta xuất giá rồi, nhà chồng gia thế hiển hách, gia phong lại trong sạch, càng hiếm có hơn là phu quân của ta dung mạo đẹp đẽ tựa như ngọc, người ngoài ai cũng vô cùng hâm mộ. Lại mặt ngày thứ ba, a nương nhịn nửa ngày, mới hỏi ta một câu: “Người con có đau không?" Thần sắc bà căng thẳng, khiến ta có chút khó hiểu. Ta ngây ngốc đáp: “Con có bị đòn đâu, sao người lại đau được?" Lời này vừa ra, a nương sững sờ. Tẩu tẩu đỏ bừng mặt vội vàng hỏi: “Hai người nằm trên giường có... có đ.á.n.h nhau không?" Đ.á.n.h nhau? Ta tỏ vẻ kinh hãi. Ta và phu quân vừa mới cưới, tình cảm đang lúc mặn nồng ngọt ngào, sao có thể đ.á.n.h nhau??? Hai người bọn họ thấy dáng vẻ ngốc nghếch này của ta, mặt đều trắng bệch. Hai người đồng thời hỏi đối phương: “Người không đưa cho nó sao?" Ta càng mờ mịt hơn. "Đưa cái gì cơ?" Trên mặt hai người họ tràn đầy vẻ ảo não. Sau đó, tẩu tẩu đứng dậy lấy cho ta một quả bí đỏ bằng ngọc, mở nắp ra, bên trong là một nam một nữ đang... Thật là thần kỳ, ta xem đến ngây người! Nước miếng chảy ròng ròng. Tức c.h.ế.c đi được, thứ quan trọng như vậy, hai người họ vậy mà đều quên đưa cho ta! Ta lườm một cái, thở phì phò trừng mắt nhìn hai người. A nương ngượng ngùng nói: “Ta tưởng tẩu tẩu con sẽ đưa." Tẩu tẩu càng e thẹn vặn vẹo: “Ta tưởng a nương sẽ đưa." Sau một hồi hai người họ đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, liền cùng nhìn ta: “Ban đêm lúc Thế tử ngủ cùng con, hắn không có phản ứng gì sao?" Ta cẩn thận ngẫm lại: “Không có." A nương và tẩu tẩu chau mày ủ dột. Tẩu tẩu ngập ngừng muốn nói lại thôi. A nương có chút gấp gáp: “Ngươi ấp a ấp úng làm gì, có lời gì thì nói mau!" Tẩu tẩu nói: “Người có nhớ không? Năm Thế tử mười hai t.u.ổ.i, vì chúc thọ Vương phi, hắn đã hóa trang thành Quan Âm. Dáng vẻ đó, nói là Cửu Thiên Huyền Nữ giáng trần cũng không ngoa." Ta gật đầu lia lịa, chuyện này ta có ấn tượng. Lúc đó ta cũng mới tám t.u.ổ.i, bị Quan Âm do Thế tử đóng làm cho kinh diễm, khi về cứ nhắc mãi một thời gian dài. A nương nghi hoặc hỏi: “Vậy thì sao?" Tẩu tẩu e dè nửa ngày, mới nói: “Con dâu nghe người ta nói, Vương phi năm đó vì tranh sủng, rõ ràng sinh ra một bé gái, lại nói với bên ngoài là bé trai." A nương vội vàng bịt miệng, lẩm bẩm: “Ta đã nói mà! Đường đường là Tương Vương Thế tử, quý nữ nào mà chẳng chọn được, sao lại đến cầu thân khuê nữ nhà Thị lang nhỏ bé chúng ta? Hóa ra là vậy." Mớ sương mù mỏng manh trong đầu ta nay triệt để biến thành một mớ hồ đồ. "Từ từ, từ từ đã..." "Mọi người nói Thế tử là nữ tử? Không thể nào!"

Bìa truyện Ngư Nhi Của Bạo Quân
Ngư Nhi Của Bạo Quân

Miêu Tiểu Yêu · 7 chương

Người đời đều truyền tai nhau rằng, Cửu công chúa của đương kim Thánh thượng không chỉ khờ dại, mà còn mù lòa. Nhưng thực chất ta không hề mù, ta chỉ là không nhìn thấy được màu sắc. Thiên hạ nói bầu trời màu xanh lam, cây cối màu xanh biếc, hoa cỏ thì ngũ sắc rực rỡ. Thế nhưng trong mắt ta, tất thảy chỉ là một màu xám xịt nhạt nhòa. Mãi cho đến khi bị đưa đi hòa thân, ta mới được diện kiến vị bạo quân trong lời đồn đại — kẻ vì một vết bớt màu đỏ chu sa mà cấm tiệt bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào dung nhan mình. Hắn lạnh lùng nhìn ta, cất giọng: "Kẻ trước đó dám nhìn thẳng vào trẫm nay đã bỏ mạng rồi, ngươi không sợ sao?" Ta nghiêng đầu, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào hắn: "Ngài trông đẹp đẽ nhường này, cớ sao ta phải sợ?"

Bìa truyện Kiều Kiều
Kiều Kiều

Nấm Hương Thích Ăn Thịt · 13 chương

Ta là nữ nhi thất lạc mười lăm năm của Tướng quân phủ, nhưng lại được một gã đồ tể nuôi lớn. Sau khi hồi kinh, các đại thế gia hào môn tranh nhau thiết yến hạ thiếp. Bọn họ tò mò muốn xem vị đích nữ Tướng quân phủ lớn lên chốn hương dã là ta đây rốt cuộc thô bỉ bất kham đến mức nào. Nhưng thân là kẻ đứng nơi đầu sóng ngọn gió, ta lại chẳng mảy may bận tâm. Ta ung dung mài thanh đao m.ổ heo của mình, khẽ mỉm cười. "Muốn xem sao?" "Vậy thì chiều theo sở nguyện của các người."

Bìa truyện Tiếng Ve Sầu Râm Ran
Tiếng Ve Sầu Râm Ran

Người Viết Ẩn Danh · 7 chương

Tạ Tắc Ngọc là Thái tử Thiếu sư danh mãn thiên hạ, còn ta chỉ là một nông nữ không biết chữ. Thành thân một năm, ta vụng về tìm cách lấy lòng hắn, nhưng trước sau vẫn chẳng thể lọt vào mắt xanh của người. Trong hội ném hồ, công chúa buông lời trêu đùa: "Nếu Thiếu sư thua, bản cung sẽ phạt Thiếu sư vĩnh viễn không được nhìn thấy nương tử của ngươi nữa." Một Tạ Tắc Ngọc xưa nay bách phát bách trúng vậy mà lại trượt tay, cố ý thua cuộc. Công chúa ban cho ta thánh chỉ hòa ly. Ta bèn trở về thôn Lê Dương, giữa làn tuyết trắng lại nhặt được một vị công tử. Ngày ta tái giá, Tạ Tắc Ngọc lại vội vã chạy tới, thần sắc hoảng loạn: "Thánh chỉ đó là giả, ta chưa từng có ý định hòa ly cùng nàng!" Thế nhưng, chuyện ta sắp gả cho người khác lại là sự thật mà.

Bìa truyện Tháng Ngày Hưởng Phước
Tháng Ngày Hưởng Phước

Nhân Dâu Tây · 7 chương

Đốc chủ Đông xưởng quyền thế ngập trời bỗng nhiên sai người đến nhà cầu thân. Đích mẫu tức giận ném vỡ chén trà ngay tại chỗ, sắc mặt phụ thân đen kịt. "Gia môn trong sạch, sao có thể kết thân cùng hoạn quan?" Nhưng bọn họ không dám từ chối, đích tỷ khóc đến mức suýt ngất lịm. Cuối cùng phụ thân quyết định, ghi danh một thứ nữ như ta vào dưới tên đích mẫu rồi gả sang đó. Hoàn toàn không bận tâm đến việc ta vốn đã có hôn ước từ trước. Ta lại không hề phản đối, bởi vì lúc này giữa không trung đang lơ lửng những dòng chữ đen. 【Đồng ý! Mau đồng ý đi!】 【Ngươi thật sự nghĩ tên biểu ca kia là kẻ tốt lành gì sao? Hắn chỉ là một tên phế vật lăng nhăng trăng hoa, nha hoàn bên cạnh đều bị hắn ăn sạch sành sanh, thậm chí có kẻ đã lén lút mang thai rồi!】 【Gả qua đó ngươi chính là Đốc chủ phu nhân, hắn vốn bất lực không làm ăn gì được, vừa hay ngươi được nhàn nhã thanh tịnh. Vàng bạc gấm vóc mặc sức tiêu pha, lại không cần phải hầu hạ nam nhân, đây không phải vị trí dưỡng lão trời ban thì là gì!】 Vị trí dưỡng lão... nói nghe thật có lý.