🍉

👊 Truyện Vả mặt

Tất cả truyện thuộc thể loại Vả mặt.

Tìm thấy 324 truyện

Bìa truyện Ôn Uẩn
Ôn Uẩn

Cưu Sâm · 6 chương

Ngày sinh thần mười bảy t.u.ổ.i, ta bị phụ thân và mẫu thân nhốt trong phòng để kiểm điểm. Việc kiểm điểm thứ nhất, là ở cung yến một khúc tỳ bà làm kinh động bốn phía, nhận chuỗi hạt do Quan gia ban thưởng (Quan gia: cách gọi Hoàng đế thời nhà Tống). Ta giành được vị trí đầu, ánh mắt đầy hi vọng quay đầu lại, mong mỏi phụ thân và mẫu thân sẽ khen ngợi ta một câu. Lại thấy bọn họ che chở muội muội, nghiêm giọng quở trách ta không hiểu chuyện: "Chỉ biết chơi trội, lẽ nào cả thành Biện Kinh này chỉ có mình ngươi biết gảy tỳ bà?" Việc thứ hai, là hôm nay ta muốn ăn một bát bánh Tô Du Bào Loa. Hôn phu Kỳ Dung dang tay bồi tội với ta, vẻ mặt đầy ảo não: "A Uẩn, sinh thần năm nào cũng có, ngày mai bù đắp cũng được. "Nhưng muội muội của muội là một kẻ hay khóc, ta thật sự không chịu nổi muội ấy làm ầm ĩ." Bọn họ luống cuống tay chân dỗ dành muội muội. Không ai phát hiện ta che ô đứng đợi một mình ở cửa nách, đưa một phong thư niêm phong bằng nhựa thông cho Từ nội thị. Từ nội thị có giao tình cũ với ta, đội mưa cũng không nhịn được khuyên ta thêm một câu: "Nữ nương tuy có tài gảy tỳ bà lọt vào mắt xanh của Quan gia. Thế nhưng người không biết đó thôi, trong cung tranh sủng vốn không phải chuyện dễ dàng. Các phi tần phải hao tổn tâm cơ đi tranh giành, mới có thể đổi lấy một chút ân sủng của Quan gia." Ta thở phào nhẹ nhõm, nơi đó xem ra rất thích hợp với ta: "Chỉ cần tranh giành, sẽ có ân sủng. "Trên đời này hóa ra vẫn còn một nơi công bằng như vậy."

Bìa truyện Kiếp Này Ta Muốn Làm Mẹ Chồng Của Tiểu Thư
Kiếp Này Ta Muốn Làm Mẹ Chồng Của Tiểu Thư

Cầu Mèo Chiêu Tài · 7 chương

Tiểu thư cùng với công tử vô cùng ân ái. Sau khi bắt mạch biết đã có thai, nàng đau lòng cho tướng công, liền đem ta ban cho hắn làm nha hoàn hầu hạ trên giường. Mấy tháng sau, tiểu thư hạ sinh một đôi long phụng thai. Công tử không muốn phụ tấm chân tình của tiểu thư, dứt khoát lấy ơn đáp nghĩa, sai người xử tử ta. Về sau, hai người họ vẫn mặn nồng như xưa, trở thành một đoạn giai thoại nơi kinh thành. Chỉ tiếc khi ta c.h.ế.c, trong bụng đã mang thai hơn hai tháng. Đến khi mở mắt ra, ta lại trở về thời điểm trước khi tiểu thư đem ta tặng cho công tử. Kiếp này, ta lập tức trèo lên giường của phụ thân hắn. Một bước hóa thành bà mẹ chồng!

Bìa truyện Dấu Chân Trên Tuyết
Dấu Chân Trên Tuyết

zhihu · 11 chương

Mẫu thân ta vốn là ma ma theo hầu bên cạnh phu nhân Hầu phủ, từng tận mắt chứng kiến hết thảy phồn hoa nơi cửa phủ. Người thường dạy rằng, dưới mái hiên của Hầu phủ, ngay cả kiến cũng phải biết giữ quy củ. Gạo ta ăn mỗi ngày, người đều phải tự tay đếm từng hạt. Nhiều hơn một hạt, liền dùng đầu trâm châm vào thịt ta. Người đem bán quan tài dành cho hậu sự, chỉ để may cho ta một bộ vân cẩm giống hệt tiểu thư. Bắt ta chân trần quỳ trên tuyết lạnh, chỉ mong dáng người ta cũng yếu mềm như nhành liễu yếu bên gió. Người nói: "Phải đau, mới nhớ được quy củ, mới gột bỏ được cái thân hèn mọn này." Về sau, ta thực sự lọt vào mắt thế tử Quốc công phủ, muốn nạp ta làm quý thiếp. Người tưởng rốt cuộc đã chịu đủ đắng cay, nay sẽ được làm chủ nhân. Nào hay, thứ ta lột bỏ đâu chỉ là cái thân hèn mọn này. Mà còn cả mạng chó già lúc nào cũng khúm núm van nài của người nữa.

Bìa truyện Sau Khi Đối Tượng Công Lược Thay Lòng, Ta Cũng Thay Hắn
Sau Khi Đối Tượng Công Lược Thay Lòng, Ta Cũng Thay Hắn

zhihu · 5 chương

Sau khi công lược thành công, ta liền về nhà, chỉ để lại một thân rối gỗ vô tâm vô phế. Ngụy Chiêu như ý nguyện mà có được một vị Vương phi hiền lương rộng lượng. Ban đầu, hắn vui mừng trước sự thay đổi của ta, hớn hở cưới thanh mai làm thiếp. “Như Đường chỉ là một cô nhi, giữa ta và nàng không hề có tư tình nam nữ, việc này chỉ là để bảo hộ nàng mà thôi.” Dần dần, Ngụy Chiêu nhận ra, bất kể hắn sủng ái thanh mai, hay thăng nàng làm trắc phi, ta đều bình thản như nước. Thậm chí, sau khi thanh mai của hắn mang thai, chính tay ta còn may một đôi hài hổ đầu. Ngụy Chiêu chất vấn: “Nàng vì sao không tức giận?” Rối gỗ khẽ mỉm cười ôn nhu: “Vương gia, người đang nói gì vậy? Muội muội sắp vì người sinh hạ cốt nhục, ấy là chuyện tốt, ta còn chưa kịp mừng cơ mà.” Ngụy Chiêu như kẻ phát cuồng, bất chấp mọi giá mà tìm được ta, muốn đưa ta trở về. Ta chỉ vào bụng mình đã nhô cao: “Vậy ngươi cũng muốn may cho hài nhi của ta một đôi hài sao?”

Bìa truyện Một Giấc Kinh Mộng
Một Giấc Kinh Mộng

Tạm Được Thôi · 7 chương

Ta và Tiêu Độ sinh cùng ngày, lớn lên bên nhau. Hắn quả quyết chúng ta là nhân duyên trời ban, sau này có qua đời cũng sẽ chung một nấm mồ. Lúc tình ý mặn nồng nhất, hắn đã từ chối con gái Thừa tướng, lập lời thề đời này chỉ có mình ta. Dẫu con đường làm quan bị cản trở, hắn cũng chưa từng than vãn nửa lời. Thế nhưng vào cái đêm tiểu thư nhà Thừa tướng kén được rể quý khác, hắn uống say khướt, nắm chặt lấy tay ta, thì thầm trong cơn mê man: "Ta không có lỗi với nàng, nhưng dường như lại có lỗi với chính mình..." Sau khi tỉnh rượu, hắn chẳng còn nhớ những lời đã nói lúc say, vẫn đối đãi với ta như bình thường. Vào một buổi chiều tà, hắn dẫn về một cô nương, giải thích với ta: "Đồng liêu biếu tặng, thật khó chối từ." "Chốn quan trường giao thiệp là chuyện khó tránh, nếu trong sạch quá sẽ bị kẻ khác chèn ép. Ta bảo đảm với nàng, nạp thiếp cũng chỉ để làm bình phong che mắt thiên hạ, trái tim ta vẫn luôn đặt nơi nàng. Nàng thấu hiểu cho ta một chút, được không?" Nhìn vào ánh mắt chân thành của hắn. Ta mỉm cười nhạt: “Chàng là phu quân của ta, ta đương nhiên phải nghĩ cho chàng trước tiên." Nhưng trong lòng lại thầm nói với cái hệ thống kia: “Ngươi xem, hắn cũng có làm được đâu, sau này không thể trách ta nữa rồi."

Bìa truyện Người Vợ Tào Khang
Người Vợ Tào Khang

Gió Lớn Thổi Rớt Chim Nhạn · 10 chương

"Phu nhân, ta chuẩn bị nạp thiếp." Khi Đoàn Khánh nói lời này, ta đang ủi bộ lễ phục ngày mai tiến cung cho hắn. Nghe vậy, ta suýt nữa đ.á.n.h đổ bàn ủi sắt đang rực than hồng. Hắn vắt chéo chân, thản nhiên nói: “Ta muốn rước nữ nhi họ Chu vào cửa, là con gái nhà quyền quý triều trước, nàng từng gặp rồi đấy." "Lão tử theo Hoàng thượng đ.á.n.h giang sơn, mạng sống treo trên dải lưng quần, nay được phong Quốc công rồi, nạp đích nữ Hầu phủ thì có làm sao?" "Nhà lão Hàn kia, một đám chân lấm tay bùn một chữ bẻ đôi chẳng biết, thế mà còn cưới được tiểu thư Bá phủ về làm kế thất!" Nhìn vẻ mặt coi đó là điều hiển nhiên của hắn. Ta hít sâu một hơi — chuyện gì đến, cuối cùng cũng phải đến. Ta ba mươi tám tuổi, cùng hắn nếm mật nằm gai suốt nửa đời người, nay đúng là đến lúc được hưởng phúc nhàn nhã rồi. Thế nên, vào năm ba mươi chín tuổi này. Ta quyết định sẽ làm một góa phụ vui vẻ, tận hưởng cuộc đời tươi đẹp.

Bìa truyện Triêu Ngọc Giai
Triêu Ngọc Giai

Tiểu A Thất · 9 chương

Nương ta hồ đồ cả đời, tình nghĩa và bạc tiền chẳng thể phân minh. Bị người nhà phụ thân đè đầu cưỡi cổ vơ vét, sống uất ức cả một đời. Về sau, nương rốt cuộc cũng tỉnh ngộ. Cũng chỉ cần hai gậy đ.á.n.h cho kẻ giả câm giả điếc như phụ thân liệt giường, để thân xác rữa nát trên giường mà gạt nợ. Sau đó nương nuôi thêm một đôi nam sủng, sống sung sướng khoái hoạt được mấy năm. Lúc ta xuất giá, nương thấm thía dặn dò: "Gả cho kẻ nào cũng không được vứt bỏ cuốn sổ nợ trong lòng. Trong chuyện tình cảm nữ tử đã chiếm thế yếu, trên phương diện bạc tiền và quyền lợi thì tuyệt đối không thể nhượng bộ thêm nữa. Tình nghĩa trả không nổi, thì bắt bọn hắn lấy mạng ra mà đền." Ta ghi nhớ lời nương dạy, một đường thuận buồm xuôi gió. Cho đến khi phu quân tự làm theo ý mình, đưa quả tẩu của hắn về phủ. Nam châu do mẫu tộc ta mang tới lại ngang nhiên cài trên đầu ả. Chiếc vòng ngọc mà nữ nhi ta luôn mong ngóng, cũng trơ trẽn lồng trên cổ tay nữ nhi của ả. Phu quân biết rõ hắn rõ ràng đuối lý. Nhưng lại ép ta phải rộng lượng bao dung. Ta liền biết, đã đến lúc phải tính sổ rồi.

Bìa truyện Tiểu Hoan
Tiểu Hoan

Núi Xa Không Phải Nét Mày Ngài · 9 chương

Huynh trưởng xưa nay vốn hồ đồ. Lại đem canh thiếp của ta giao cho tỷ phu tương lai, còn của tỷ tỷ thì đưa cho vị hôn phu của ta. Ta tức giận bảo huynh trưởng đi đổi lại. Nhưng đêm tân hôn, người vén khăn trùm đầu của ta lên lại là tỷ phu. Huynh trưởng đã quên đổi lại rồi. May mà ta và tỷ tỷ gả cho hai huynh đệ cùng một nhà, đổi người vẫn còn kịp, thế nhưng huynh trưởng lại chặn đường ta. "Tỷ tỷ muội cùng tướng quân đã sớm lén hẹn ước cả đời, chỉ vì sợ muội buồn bực nên mới luôn giấu giếm, muội hà cớ gì phải tranh giành với tỷ ấy?" "Muội gả cho đệ đệ của hắn, sau khi thành thân cả tỷ tỷ và tỷ phu cùng nhau yêu thương muội, như vậy không tốt sao?" Huynh trưởng khóa trái cửa, lén bỏ t.h.u.ố.c. Bùi Tuân tưởng rằng ta cố ý làm vậy. Sau khi thành thân, đêm đêm hắn thường oán hận chất vấn ta: “Tẩu tẩu, vì sao tẩu không còn nhìn ta nữa?" Thậm chí đến tận lúc c.h.ế.c, hắn vẫn không nhớ nổi tên ta, vẫn như cũ gọi ta là tẩu tẩu. Cho nên, khi sống lại trở về đúng cái ngày phát hiện huynh trưởng đưa nhầm canh thiếp này. Ta siết chặt đôi tay: “Không phiền huynh trưởng bận tâm, ta sẽ tự mình đi đổi về."

Bìa truyện Lệnh Huy
Lệnh Huy

Tiểu A Thất · 10 chương

Hôm sau buổi cung yến. Chiếc trâm phượng đỏ ta dâng lên Thái hậu lại biến thành một viên ngọc nhuốm m.á.u mang điềm gở. Khi tin tức trách tội từ trong cung truyền đến. Kẻ giả mạo thiên kim kia co rụt người lại, rúc vào lòng mẫu thân: "Là muội nhìn không rõ, lỡ tay nhỏ sáp đỏ lên chiếc trâm phượng, tỷ tỷ muốn trách thì cứ trách muội đi." Ả cố giấu vẻ đắc ý nơi đáy mắt, chờ Hầu phủ vì muốn yên chuyện mà đem ta ra gánh tội thay. Nhưng ta chỉ khẽ nhếch khóe môi. Nha hoàn liền vung đ.a.o lên, dứt khoát r.ạ.c.h ngang đôi mắt của ả. Ả ôm lấy đôi mắt đang chảy m.á.u đầm đìa. Ngã gục xuống đất, kêu gào thảm thiết. Ta vẫn ngả người trên chiếc ghế thái sư, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: "K.h.o.é.t đi!" "Một đôi mắt vô dụng, dùng đ.a.o k.h.o.é.t bỏ là xong." "Tai họa xét nhà diệt tộc, phải lấy cái đầu của ả ra mà đền mạng."

Bìa truyện Một Bàn Tay Vỗ Thành Tiếng
Một Bàn Tay Vỗ Thành Tiếng

Gió Lớn Thổi Rơi Chim Nhạn · 10 chương

Hôn phu nói: “Tần gia chúng ta trọng nhân phẩm chứ không trọng nữ sắc." Mà ta bẩm sinh lại có dung mạo vô cùng xinh đẹp. Cho nên hắn không cho ta ra khỏi cửa, không cho phép ta mặc xiêm y lộng lẫy, đeo trang sức rực rỡ. "A Vũ, dung mạo nàng quá mức nổi bật, ta chủ yếu là lo nàng ra ngoài sẽ bị kẻ xấu ức hiếp." Ta nghe lời hắn, cởi bỏ lụa là châu báu, đóng cửa ít ra ngoài, cố gắng ngoan ngoãn giữ đúng phép tắc. Nhưng hắn vẫn không vừa ý. Huynh trưởng đưa ta đi cưỡi ngựa, hắn kéo ta lại: “Nữ tử khuê các thì nên điềm đạm hiền thục." Theo mẫu thân đi dự tiệc về, hắn thở dài: “Nàng đã đính hôn, lại thường xuyên ra vào chốn yến tiệc, người ngoài sẽ nói nàng không an phận giữ mình." Lần khiến ta tổn thương nhất, chính là lúc ta bị kẻ gian trêu ghẹo ngay trên phố. Hắn không những không lên tiếng bảo vệ ta, ngược lại còn cau mày. "Nếu nàng chịu ở yên trong nhà, thì làm sao rước lấy loại chuyện này?" Ta đều nhẫn nhịn. Cho đến ngày hôm đó, hắn nói: “Mẫu thân ta nói rồi, nàng sinh ra quá đỗi xinh đẹp nhưng lại thiếu vẻ đoan trang, e rằng không thể làm một người vợ hiền mẹ đảm. Trừ phi nàng bảo đảm từ nay đến trước khi thành thân sẽ không bước ra khỏi cửa, ta mới có thể cưới nàng." Nhìn khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của hắn, ta bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện. Giọng điệu bình tĩnh hiếm thấy: "Nếu xinh đẹp là cái tội, vậy thì cứ từ hôn đi. Ngươi đi cưới đường tỷ của ta ấy, tỷ ấy dung mạo bình thường, tiếng hiền đồn xa, vô cùng thích hợp với gia phong của Tần gia các người."