🍉

🕊️ Truyện Cứu rỗi

Tất cả truyện thuộc thể loại Cứu rỗi.

Tìm thấy 105 truyện

Bìa truyện Tà Thần Đổi Thê Tử
Tà Thần Đổi Thê Tử

Quả Lê Nhỏ Hấp Muối · 9 chương

Kiếp trước, hôn phu nói muốn đưa ta đi bái Nguyệt Lão. Ta mang theo niềm hoan hỉ ngập tràn đi cùng hắn. Nhưng vị thần được thờ cúng trong ngôi miếu kia căn bản không phải là Nguyệt Lão. Mà là tà thần đổi thê tử. Ta vừa dập đầu bái lạy xong, trong thân xác liền có thêm một nữ nhân khác trú ngụ. Ả ta kiều mị, giỏi rơi lệ, lại càng hiểu rõ cách dỗ dành cho hắn vui lòng. Ta bị chèn ép vào tận sâu thẳm trong thân xác, đến cả một cái chớp mắt cũng chẳng thể tự mình làm chủ. Ả mang gương mặt của ta, tận hưởng gia tài nhà ta, lại vì hắn mà sinh hạ ba đứa hài tử. Ta trơ mắt nhìn phụ mẫu già yếu rồi qua đời, mà chẳng thể thốt lên gọi một tiếng phụ thân, mẫu thân. Đến lúc hấp hối, hắn nắm lấy tay nữ nhân kia mà nói: "May mắn năm xưa đã cầu đúng thần." Những dòng chữ bình luận lướt qua mang theo một tràng cười ha hả. 【Nguyên chủ: Người thì vẫn còn đây, chỉ là mất đi quyền điều khiển.】 【Chuyện này chẳng phải giống hệt như bị kẻ gian đ.á.n.h cắp tài khoản suốt hai mươi năm sao?】 【Nam chính thật biết chọn, đổi được một người thê tử toàn năng.】 Mở mắt ra lần nữa, hắn lại đang nắm tay ta đi về phía ngôi miếu kia. "A Vũ, bái thần xong chúng ta sẽ thành thân." Ta liền chộp lấy thanh d.a.o cúng trên bàn thờ thần. Một nhát đ.â.m thẳng vào tim hắn.

Bìa truyện Thiên Kim Thật Lại Là Người Giang Hồ
Thiên Kim Thật Lại Là Người Giang Hồ

Lạp Bút Tiểu Tửu · 10 chương

Ta là thiên kim thật dễ đuổi đi nhất chốn kinh thành. Lên kinh đòi nợ, kẻ mắc nợ thì chẳng thấy tăm hơi. Lại phát hiện ra mình chính là thiên kim phủ Thượng thư bị thất lạc bên ngoài. Ta hào sảng lên tiếng: “Ta biết các người chướng mắt nữ tử lăn lộn giang hồ như ta. Chỉ cần đưa ta một trăm lượng bạc, ta lập tức biến mất không tăm tích, tuyệt đối không làm phiền đến cuộc sống vinh hoa phú quý của các người!" Sách truyện kể về thiên kim thật giả, ta đã đọc qua không ít. Phụ mẫu ta đã có một trưởng nữ thông hiểu lễ nghĩa, nức tiếng khắp kinh thành. Lại còn có một nhi tử tương lai vô cùng rộng mở. Nếu ta quay về, ắt hẳn sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh của bọn họ. Cả phủ Thượng thư không một ai cất lời. Ta còn tưởng là do mình đòi hỏi quá đáng khiến bọn họ hoảng sợ. Ngập ngừng một lát, ta lại tiếp: “Nếu thật sự không được, các người đưa ta năm mươi lượng thôi cũng xong." Ít hơn nữa thì không được đâu. Bởi vì sư huynh ta đang chật vật đợi tiền để cứu mạng. Phụ mẫu ta vẫn lặng thinh, gương mặt lộ rõ vẻ khó xử. Trưởng tỷ bỗng nhiên quỳ phịch xuống đất, cất tiếng: “Phụ mẫu, hài nhi bằng lòng đem mối hôn sự này trả lại cho muội muội."

Bìa truyện Tiếng Nai Kêu Đón Nguyệt Trở Về
Tiếng Nai Kêu Đón Nguyệt Trở Về

Một Chiếc Lá Nhận Biết Mùa Thu · 7 chương

Khi ta giữ chặt con nai trắng đang hoảng sợ trong yến tiệc Lộc Minh, Trưởng công chúa đã cất lời hỏi tên ta giữa chốn đông người. Tần phu nhân liền siết chặt lấy tay ta, nhanh nhảu cười đáp: “Nó tên là Tần Tri Vãn." Kiếp trước, ta đã không vạch trần lời dối trá này. Về sau, từng món đồ Trưởng công chúa ban thưởng đều rơi vào tay Tần Tri Vãn. Còn ta, lại bỏ mạng nơi viện nhỏ lạnh lẽo nhất trong Tần phủ. Sống lại một đời, con nai trắng lại một lần nữa giãy đứt dải lụa đỏ, lao thẳng về phía đám nữ quyến trong vườn. Tần Tri Vãn sợ hãi ngã phịch xuống đất, vừa khóc vừa réo tên ta: “Ôn Kiến Nguyệt, mau cản nó lại!" Nhưng ta không hề nhúc nhích. Tần phu nhân quay đầu trừng mắt nhìn ta, hạ giọng gắt: “Ngươi còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau đi!" Ta ngước mắt, nhìn về phía con nai trắng. Dải lụa đỏ quấn trên gạc nai, càng giãy lại càng siết chặt, in hằn cả vết m.á.u trên cổ nó. Mọi người kinh hãi la hét, thi nhau lùi về phía sau. Rốt cuộc ta vẫn bước tới, nhưng chẳng phải vì Tần gia. Chỉ là con nai kia, vốn dĩ chẳng làm sai điều gì.

Bìa truyện Nhặt Được Phượng Hoàng Làm Phu Quân
Nhặt Được Phượng Hoàng Làm Phu Quân

Phi Ý Sở Tư · 8 chương

Ta bẩm sinh đã quen nhặt nhạnh, con gà mà tỷ tỷ không cần, ta liền nhặt mang về. Đạn mạc: 【Đây đâu phải là gà? Đây là phượng hoàng đó! Đại điện hạ của Thiên giới hạ phàm tìm nữ chính để báo ân, sao lại bị kẻ qua đường Giáp này nhặt đi rồi?】 【Nếu không phải lúc nam chính hạ phàm bị thương, không thể khôi phục nguyên hình, thì cũng đâu đến mức phải trà trộn vào giữa một đàn gà phàm để bị bắt nạt!】 【Không sao, đợi khi hắn khôi phục tu vi, không chỉ tặng nữ chính ngàn mẫu ruộng tốt, vàng bạc vô số, mà còn cho nàng một viên tiên đan, giúp nàng thành tiên!】 Tiên đan? Thứ a tỷ có, ta cũng phải có.

Bìa truyện Cô Bé Xấu Xí A Bảo
Cô Bé Xấu Xí A Bảo

Khoai Tây Thái Lát Xào · 9 chương

Trước năm sáu t.u.ổ.i, ta chưa từng gặp a nương, chỉ có a phụ thỉnh thoảng mới đến thăm ta. Lần nào cũng vậy, để lại chút bạc rồi vội vã đến, vội vã đi. Thúc thúc và thẩm thẩm cầm bạc nhưng vẫn chán ghét ta, luôn mắng ta là đồ xấu xí, là đứa con hoang. Đ.ám trẻ con trong thôn rất thích ném bùn vào ta: “Đứa con hoang không ai thèm, đồ xấu xí hợp với cóc ghẻ." Năm sáu t.u.ổ.i đó, cha nương đột nhiên trở về, còn dẫn theo a huynh và a tỷ của ta. Bọn họ trông hệt như kim đồng ngọc nữ, còn ta, lại là đứa con hoang xấu xí nhất cả cái thôn này.

Bìa truyện Sát Thủ Không Quá Lạnh
Sát Thủ Không Quá Lạnh

Bí Ngô · 12 chương

Sau ba năm mất trí nhớ, cuối cùng ta cũng nhớ lại mọi chuyện. Nghe hàng xóm láng giềng hết lời khen ngợi vị phu quân dịu dàng của mình, ta không nhịn được mà đỏ mặt, tim đập thình thịch. Ta thành thân rồi sao? Thành thân với ai cơ chứ? Đẩy cửa bước vào, chỉ thấy một nam tử tuấn tú đang đứng giữa sân. Nhìn thấy ta, hắn nở nụ cười thật rạng rỡ. "Nương tử, nàng về rồi à?" Ta cứng đờ cả người, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ta nhớ rất rõ, ba năm trước, ta bị người ta đ.â.m một nhát rồi rơi xuống vách núi. Mà kẻ đang đứng ngay trước mắt ta lúc này, chính là tên hung thủ đã ra tay với ta năm đó!

Bìa truyện Một Giấc Mộng Đẹp Như Thuở Ban Đầu
Một Giấc Mộng Đẹp Như Thuở Ban Đầu

Hành Chi · 26 chương

Nhà ta nghèo lắm, trong nhà chỉ có ba mẫu ruộng cằn. Cha ta chăm bẵm ba mẫu ruộng ấy hệt như hầu hạ tổ tông vậy, nhưng có chăm chút tốt đến đâu, lượng lương thực thu hoạch hàng năm cũng không đủ để mười miệng ăn trong nhà được no bụng. Ông bà nội ta t.u.ổ.i đã cao. Ba người tiểu thúc dẫu lớn t.u.ổ.i mà vẫn chưa có vợ, mỗi ngày bọn hắn cứ lảng vảng từ đầu thôn Đông sang cuối thôn Tây, chỉ biết buôn chuyện gãi chân, quả thực là mấy kẻ lười nhác. Tiểu cô bằng t.u.ổ.i ta, là tâm can bảo bối của ông bà nội. Năm ấy một trận tuyết rơi thật lớn, trong nhà đã cạn sạch lương thực mấy ngày liền. Mắt thấy cả nhà sắp c.h.ế.c đói đến nơi, cha ta liền đi lên thành làm thuê. Vừa hay trong thôn có kẻ buôn người đến, nhận lấy bốn lạng bạc, ta liền tự b.á.n chính mình.

Bìa truyện Ngư Nhi Của Bạo Quân
Ngư Nhi Của Bạo Quân

Miêu Tiểu Yêu · 7 chương

Người đời đều truyền tai nhau rằng, Cửu công chúa của đương kim Thánh thượng không chỉ khờ dại, mà còn mù lòa. Nhưng thực chất ta không hề mù, ta chỉ là không nhìn thấy được màu sắc. Thiên hạ nói bầu trời màu xanh lam, cây cối màu xanh biếc, hoa cỏ thì ngũ sắc rực rỡ. Thế nhưng trong mắt ta, tất thảy chỉ là một màu xám xịt nhạt nhòa. Mãi cho đến khi bị đưa đi hòa thân, ta mới được diện kiến vị bạo quân trong lời đồn đại — kẻ vì một vết bớt màu đỏ chu sa mà cấm tiệt bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào dung nhan mình. Hắn lạnh lùng nhìn ta, cất giọng: "Kẻ trước đó dám nhìn thẳng vào trẫm nay đã bỏ mạng rồi, ngươi không sợ sao?" Ta nghiêng đầu, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào hắn: "Ngài trông đẹp đẽ nhường này, cớ sao ta phải sợ?"

Bìa truyện Cung Nữ Không Cung Đấu, Chuyên Tâm Nhặt Hài Tử
Cung Nữ Không Cung Đấu, Chuyên Tâm Nhặt Hài Tử

Miêu Lãn Lãn · 6 chương

Ta là một cung nữ quét dọn thấp kém nhất trong cung, nghèo đến độ phải đi giành giật cơm thiu với người khác. Bầu bạn duy nhất của ta là một con vẹt bép xép nhặt được, nó đặc biệt thích bắt chước người trong cung buôn chuyện thị phi. Hôm ấy, khi ta đang ngồi xổm ở góc tường gặm chiếc bánh đa cứng ngắc, nó bỗng nhiên vỗ cánh la lớn: "N.é.m xuống giếng cạn đi! Đừng lên tiếng! Tàn một nén hương là tắt thở thôi!" Trong lòng ta giật thót, lập tức xách chổi lao thẳng về phía giếng cạn ở viện phía Đông, quả nhiên vớt được một cục bột nhỏ sắp c..h.ế.c cóng. Ba ngày sau, nó lại đậu trên vai ta kêu ré lên: “Chum nước ở lãnh cung! Mau lên! Bé gái kia sắp t.ắ.t thở rồi!" Ta lầm bầm chửi rủa rồi lao tới, lại vớt từ trong chum ra một đứa nhỏ đáng thương, nó cứ túm chặt lấy vạt áo ta mà khóc nức nở. Nửa năm trôi qua, con vẹt bép xép này có khác nào Quan Âm ban con đâu cơ chứ. Ta nhìn ba đứa trẻ trong phòng, ôm riết lấy con chim mà bật khóc nức nở: “Van xin ngươi đừng cho ta biết ai v.ứ.t bỏ hài tử nữa! Bổng lộc mỗi tháng của ta chỉ vỏn vẹn một lạng bạc, thật sự không nuôi nổi nhiều miệng ăn thế này đâu!" Con vẹt đậu chễm chệ trên đỉnh đầu ta, hùa theo cất tiếng kêu: “Đừng v.ứ.t nữa, đừng v.ứ.t nữa, nuôi không nổi đâu!"

Bìa truyện Chồn Vàng Làm Phụ Mẫu Ta
Chồn Vàng Làm Phụ Mẫu Ta

Kiều Nguyệt · 7 chương

Năm lên năm t.u.ổ.i, có một con chồn vàng đến tìm ta *“thảo phong”: "Đứa nhỏ kia, ngươi nhìn xem ta giống người hay giống thần?" Miệng ta còn lanh hơn cả não: “Ta thấy ngươi giống hệt phụ mẫu ruột thịt của ta, vừa lắm tiền nhiều của lại cho ta ăn tiêu cả đời, chỉ đối tốt với ta, không đ.á.n.h không mắng ta, và chỉ sinh ra duy nhất một đứa con là ta vậy." Hai mắt chồn vàng sững sờ, đờ đẫn cả ra. Giây lát sau, thân thể nó xẻ làm đôi, một nửa hóa thành dáng vẻ phụ thân ta, một nửa hóa thành dáng vẻ mẫu thân ta. (*Thảo phong: Theo truyền thuyết, các loài động vật như chồn, hồ ly, rắn... khi tu luyện đến một thời điểm quan trọng sẽ phải đi tìm con người để xin một lời công nhận (vì con người được xem là bậc sinh linh cao nhất). Chúng thường chặn đường và hỏi: “Ngươi nhìn ta giống người hay giống thần?" + Nếu trả lời "Giống người": Con vật sẽ đắc đạo, chính thức tu luyện thành hình người. + Nếu trả lời "Giống thần/tiên": Con vật sẽ được thăng cấp tu vi, đắc đạo thành tiên. + Nếu chê bai, nói chúng giống súc sinh hoặc bỏ chạy: Bao nhiêu năm tu luyện của con vật sẽ tan thành mây khói, thậm chí chúng sẽ sinh lòng oán hận và trả thù người đó.)