🍉

🏡 Truyện Gia đình

Tất cả truyện thuộc thể loại Gia đình.

Tìm thấy 323 truyện

Bìa truyện Dấu Chân Trên Tuyết
Dấu Chân Trên Tuyết

zhihu · 11 chương

Mẫu thân ta vốn là ma ma theo hầu bên cạnh phu nhân Hầu phủ, từng tận mắt chứng kiến hết thảy phồn hoa nơi cửa phủ. Người thường dạy rằng, dưới mái hiên của Hầu phủ, ngay cả kiến cũng phải biết giữ quy củ. Gạo ta ăn mỗi ngày, người đều phải tự tay đếm từng hạt. Nhiều hơn một hạt, liền dùng đầu trâm châm vào thịt ta. Người đem bán quan tài dành cho hậu sự, chỉ để may cho ta một bộ vân cẩm giống hệt tiểu thư. Bắt ta chân trần quỳ trên tuyết lạnh, chỉ mong dáng người ta cũng yếu mềm như nhành liễu yếu bên gió. Người nói: "Phải đau, mới nhớ được quy củ, mới gột bỏ được cái thân hèn mọn này." Về sau, ta thực sự lọt vào mắt thế tử Quốc công phủ, muốn nạp ta làm quý thiếp. Người tưởng rốt cuộc đã chịu đủ đắng cay, nay sẽ được làm chủ nhân. Nào hay, thứ ta lột bỏ đâu chỉ là cái thân hèn mọn này. Mà còn cả mạng chó già lúc nào cũng khúm núm van nài của người nữa.

Bìa truyện Đứa Con Hiếu Thảo Dìu Ta Bước Lên Đỉnh Cao Quyền Quý
Đứa Con Hiếu Thảo Dìu Ta Bước Lên Đỉnh Cao Quyền Quý

Phản Cốt · 7 chương

Ta là Thái hậu, vậy mà lại trọng sinh thành con gái của đứa con trai lớn của mình. Một giây trước, mang thân phận Thái hậu ta vừa mới nhắm mắt xuôi tay, Hoàng đế ở ngay trước mặt ta khóc đến c.h.ế.c đi sống lại. Giây tiếp theo, ta đường đường chính chính ra đời với thân phận Công chúa. Câu đầu tiên ta thốt ra sau khi biết nói chính là: “Nghịch tử!" Thế là, khi Hoàng hậu - người sinh ra ta - bị sủng phi ức hiếp. Hắn liền trở tay giáng xuống một cái t.á.t. "Ngươi lại dám ức hiếp ngoại tổ mẫu của trẫm?" Tất cả mọi người: “Hả?" Đến khi các hoàng tử khác tranh giành ngai vàng đến sứt đầu mẻ trán. Hắn đích thân khoác long bào lên người ta, nức nở nói: "Nương của ta sống chẳng dễ dàng gì, các ngươi đều nhường người một chút đi."

Bìa truyện Trong Năm Tháng Thanh Thu Giấu Sắc Xuân
Trong Năm Tháng Thanh Thu Giấu Sắc Xuân

Hạt Dẻ Rang Đường · 8 chương

Khi tin báo đỗ đạt truyền về làng, ta vẫn còn đang cày cấy ngoài đồng. Ta vốn dĩ hiếu thắng, làm ruộng cũng chẳng chịu thua kém ai. Đặc biệt là không bao giờ chịu thua Diệp thị. Ả đê tiện Diệp thị kia cuốc một mẫu, ta liền cuốc hai mẫu. Cả buổi sáng ả chỉ uống một bát nước, ta liền chỉ uống nửa bát. So kè cùng ả đã quá nửa đời người. Lần nào cũng là ta thắng. Nghĩ thầm lần này cũng chẳng phải ngoại lệ. Tin tốt là, con trai ta Ôn Nam đã thi đỗ, trở thành Trạng nguyên. Tin xấu là, con trai ta Ôn Nam đã có hôn ước, hắn sắp phải đi ở rể!

Bìa truyện A Tuy
A Tuy

Hải Bạt Lam · 6 chương

Năm sáu t.u.ổ.i, nương ta qua đời, phụ thân định b.á.n ta đi. Ta liều mạng trốn thoát. Giữa lúc đói đến mức phải tranh giành thức ăn với chó hoang, ta chợt nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ lướt qua trước mắt. 【Nữ phụ cũng thật thê thảm, bị vứt x.á.c ở bãi tha ma, chỉ để lại một đứa con gái như thế này, rõ là đáng thương.】 【Nữ phụ đã hại bao nhiêu người, ả ta đáng thương ở chỗ nào? Đứa con gái mà ả để lại chắc chắn cũng là một mầm họa!】 【Đừng nói vậy chứ, con bé mới sáu t.u.ổ.i, đã làm chuyện gì xấu xa đâu.】 Khi đó ta mới biết, thế giới này hóa ra chỉ là một cuốn thoại bản. Nương ta là nữ phụ, vừa ngu ngốc lại vừa đ.ộ.c á.c. Bà ấy muốn hủy hoại sự trong sạch của nữ chính, nhưng lại xôi hỏng bỏng không, bị ép phải gả cho một kẻ n.g.h.i.ệ.n cờ b.ạ.c là phụ thân ta. Còn ta là con gái của nữ phụ, tương lai sẽ vì mẫu thân mà báo thù, trở thành một kẻ phản diện thế mạng. Vận mệnh đã định sẵn. Chẳng thể có được kết cục tốt đẹp.

Bìa truyện Triêu Ngọc Giai
Triêu Ngọc Giai

Tiểu A Thất · 9 chương

Nương ta hồ đồ cả đời, tình nghĩa và bạc tiền chẳng thể phân minh. Bị người nhà phụ thân đè đầu cưỡi cổ vơ vét, sống uất ức cả một đời. Về sau, nương rốt cuộc cũng tỉnh ngộ. Cũng chỉ cần hai gậy đ.á.n.h cho kẻ giả câm giả điếc như phụ thân liệt giường, để thân xác rữa nát trên giường mà gạt nợ. Sau đó nương nuôi thêm một đôi nam sủng, sống sung sướng khoái hoạt được mấy năm. Lúc ta xuất giá, nương thấm thía dặn dò: "Gả cho kẻ nào cũng không được vứt bỏ cuốn sổ nợ trong lòng. Trong chuyện tình cảm nữ tử đã chiếm thế yếu, trên phương diện bạc tiền và quyền lợi thì tuyệt đối không thể nhượng bộ thêm nữa. Tình nghĩa trả không nổi, thì bắt bọn hắn lấy mạng ra mà đền." Ta ghi nhớ lời nương dạy, một đường thuận buồm xuôi gió. Cho đến khi phu quân tự làm theo ý mình, đưa quả tẩu của hắn về phủ. Nam châu do mẫu tộc ta mang tới lại ngang nhiên cài trên đầu ả. Chiếc vòng ngọc mà nữ nhi ta luôn mong ngóng, cũng trơ trẽn lồng trên cổ tay nữ nhi của ả. Phu quân biết rõ hắn rõ ràng đuối lý. Nhưng lại ép ta phải rộng lượng bao dung. Ta liền biết, đã đến lúc phải tính sổ rồi.

Bìa truyện Vị Thiên Kim Thật Biết Xem Tướng
Vị Thiên Kim Thật Biết Xem Tướng

Thái Tử Anh Phi · 7 chương

Ta là vị thiên kim thật xui xẻo nhất chốn kinh thành. Theo sư phụ mù bày sạp xem bói mười sáu năm, tới kinh thành chỉ vì muốn đòi lại chiếc la bàn gia truyền. La bàn còn chưa đòi được, ta đã bị phủ Vĩnh Ninh Hầu nhận lại mang về. Hầu phu nhân nhìn ta mặc bộ đồ vải thô, hai bàn tay dính đầy chu sa, sắc mặt vô cùng phức tạp. Ta rất biết điều, phủi đi tàn giấy vương trên tay áo, thành khẩn nói: "Ta hiểu, thuật sĩ giang hồ như ta bước vào Hầu phủ, rất dễ làm hỏng nề nếp gia phong của các vị. Đưa ta sáu mươi lượng bạc, ta vẽ thay các vị một đạo bùa bình an, sáng mai ta sẽ đi ngay." Hầu phủ không một ai tiếp lời. Ta còn tưởng mình đòi nhiều quá, đành cắn răng đổi giọng: “Ba mươi lượng cũng được, nhưng bùa bình an chỉ có thể vẽ một nửa thôi." Lúc này, dưỡng tỷ quỳ sụp xuống, hốc mắt ửng đỏ nói: “Phụ thân, mẫu thân, nữ nhi nguyện đem hôn ước với Tam hoàng tử trả lại cho muội muội." Ta vừa nghe thấy thế, da đầu liền tê rần. Tam hoàng tử? Cái tên quỷ c.h.ế.c yểu mà ta vừa thấy ở bãi tha ma ba tháng trước đó sao? Ta nhịn không được bèn nói: “Hôn ước này ai thích thì lấy, dù sao hắn cũng chẳng sống qua nổi tết Trung thu đâu." Trong sảnh đường, ngay cả tiếng nắp trà khẽ va vào miệng chén cũng im bặt. Khoảnh khắc tiếp theo, ngoài cửa truyền đến một giọng nói lười biếng. "Cô nương nói rất chuẩn." Tam hoàng tử Tạ Lâm Nghiễn đẩy cửa bước vào, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng mặt mày lại đẹp đến mức đòi mạng. Hắn mỉm cười hỏi ta: “Vậy ngươi tính thử xem, nếu bổn vương cưới ngươi, liệu có thể sống thêm được vài năm nữa không?"

Bìa truyện Tiểu Hoan
Tiểu Hoan

Núi Xa Không Phải Nét Mày Ngài · 9 chương

Huynh trưởng xưa nay vốn hồ đồ. Lại đem canh thiếp của ta giao cho tỷ phu tương lai, còn của tỷ tỷ thì đưa cho vị hôn phu của ta. Ta tức giận bảo huynh trưởng đi đổi lại. Nhưng đêm tân hôn, người vén khăn trùm đầu của ta lên lại là tỷ phu. Huynh trưởng đã quên đổi lại rồi. May mà ta và tỷ tỷ gả cho hai huynh đệ cùng một nhà, đổi người vẫn còn kịp, thế nhưng huynh trưởng lại chặn đường ta. "Tỷ tỷ muội cùng tướng quân đã sớm lén hẹn ước cả đời, chỉ vì sợ muội buồn bực nên mới luôn giấu giếm, muội hà cớ gì phải tranh giành với tỷ ấy?" "Muội gả cho đệ đệ của hắn, sau khi thành thân cả tỷ tỷ và tỷ phu cùng nhau yêu thương muội, như vậy không tốt sao?" Huynh trưởng khóa trái cửa, lén bỏ t.h.u.ố.c. Bùi Tuân tưởng rằng ta cố ý làm vậy. Sau khi thành thân, đêm đêm hắn thường oán hận chất vấn ta: “Tẩu tẩu, vì sao tẩu không còn nhìn ta nữa?" Thậm chí đến tận lúc c.h.ế.c, hắn vẫn không nhớ nổi tên ta, vẫn như cũ gọi ta là tẩu tẩu. Cho nên, khi sống lại trở về đúng cái ngày phát hiện huynh trưởng đưa nhầm canh thiếp này. Ta siết chặt đôi tay: “Không phiền huynh trưởng bận tâm, ta sẽ tự mình đi đổi về."

Bìa truyện Ánh Sơ
Ánh Sơ

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 7 chương

Tỷ tỷ trúng cổ độc, dục vọng khó lòng kìm nén, nhưng Thái tử - vị hôn phu của tỷ ấy lại vốn là người thanh lãnh đoan chính, một lòng tuân thủ quy củ. Tạ Diễn vạn bất đắc dĩ đành dùng bí pháp chuyển dời cổ độc sang người ta, hứa hẹn sau khi xong việc sẽ cưới ta làm thê tử. Sau khi thành thân, ta khó kìm nén dục vọng trong lòng, nhiều lần tìm đến đều bị hắn mang khuôn mặt lạnh lùng đẩy ra. "Không biết xấu hổ như vậy, sao xứng làm chủ mẫu Hầu phủ?" Hắn trách ta lẳng lơ, mắng ta d.â.m tiện. Cho tới lúc ta lục tìm trong thư phòng của hắn, phát hiện ra bức tranh h.o.a.n á.i với tỷ tỷ do chính tay hắn họa nên. Phẫn nộ tột độ, ta trói chặt hắn trên giường, cưỡng đoạt hắn suốt ba ngày ba đêm. Về sau, hắn đưa ta vào Thanh Sơn tự, ép ta phải tu hành. Sống lại đúng vào ngày chuyển giao cổ độc, ta chủ động nói với huynh trưởng: "Muội muốn đến Thanh Sơn tự tu hành, thử mượn việc thanh tu để áp chế cổ độc."

Bìa truyện Nỗi Hận Mất Con
Nỗi Hận Mất Con

Bé Cá Tiên Số 2 · 8 chương

Từ ngày con trai t.h.ấ.t lạc. Ta và Thẩm Túc Lâm trở thành một đôi phu thê đày đọa lẫn nhau. Trên yến tiệc trong cung, hắn mắng ta là kẻ chanh chua. Giữa chợ xá đông đúc, ta đỏ hoe mắt nguyền rủa hắn sớm c.h.ế.c. Hết năm này qua năm khác, vẫn chẳng tìm được con về. Tình cảm giữa ta cùng Thẩm Túc Lâm cũng đi đến hồi kết. Năm ấy, ta héo hon tiều tụy, trong lúc quẫn trí đã uống thuốc đ.ộ.c Hạc Đỉnh Hồng. Lúc mở mắt ra lần nữa, đã nghe mẫu thân đang hết lòng khuyên can. "Thẩm thế tử kia đúng là một con công thích chưng diện, nương từ lúc hắn còn bé đã không thuận mắt rồi, cũng chẳng hiểu sao con lại..." Lần này, ta liền ngắt lời nương. "Nương, hài nhi không gả nữa." Chẳng ngờ tin ta từ hôn còn chưa kịp truyền đi, phía Vương phủ cũng đã phái người đến, báo rằng Thẩm Túc Lâm chuẩn bị tới biên cương tòng quân. Hôn sự tạm thời gác lại. Thật tốt, ta thầm nghĩ, vậy thì đừng ai phải bắt đầu nữa cả.

Bìa truyện Lưỡi Đao Sau Gương Mặt Bồ Tát
Lưỡi Đao Sau Gương Mặt Bồ Tát

Tiểu A Thất · 9 chương

Trong bữa tiệc sinh thần của con gái ta. Khóa trường mệnh trong hộp gấm đã bị đánh tráo thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc đám nữ quyến khắp sân viện đang sợ hãi la hét ầm ĩ. Nữ nhân trong lòng của hắn đỏ hoe hốc mắt, ôm lấy đứa trẻ tạ lỗi: "Đứa trẻ không hiểu chuyện, không phải cố ý lấy rắn đứt đầu đến trù ẻo tiểu thư đoản mệnh đâu." Ả che giấu sự khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình mà tự hủy hoại tiệc sinh thần của con gái. Nhưng ta chỉ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng. Hạ nhân liền dứt khoát giáng một gậy thật mạnh vào khuỷu chân ả. Ả "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống chân ta, trán đập mạnh xuống đất. M.á.u chảy lênh láng, chật vật vô cùng. Ta lại chỉ gõ nhẹ nắp chén trà, đầu cũng chẳng buồn ngẩng. "Lôi ra ngoài, c.h.é.m đi!" "Trẻ con không hiểu chuyện, chẳng lẽ người lớn cũng c.h.ế.c rồi sao?"