🍉

⏳ Truyện Trọng sinh

Tất cả truyện thuộc thể loại Trọng sinh.

Tìm thấy 156 truyện

Bìa truyện Nam Hương Hành
Nam Hương Hành

Quá Nhi · 8 chương

Gả cho Kỷ Sơn Đình ba mươi năm, hắn chưa từng cho ta một chút ôn tình. Ngay cả khi ta qua đời, thứ nhận được cũng chỉ là một tấm bia không khắc chữ. Hắn nói, lúc còn sống đôi ta đã sớm chán ghét lẫn nhau, có gì mà còn vướng víu lời chưa dứt. Thế nhưng, trên bia mộ của người hắn yêu, lại chính tay khắc xuống vô số lời tình sâu ý nặng. Một đời nữa, ta trở về năm mười tám tuổi, nơi bến phà Quả Châu. Người lái đò giục giã: “Khúc Giang, mau lên thuyền đi thôi, phải kịp sang bờ Bắc trước khi sông đóng băng, bằng không sẽ chẳng tìm được phu quân của cô nương đâu.” Ta khẽ lắc đầu với ông ta, xoay người bước lên chiếc thuyền khách đi về phương Nam. Bắc cảnh khiến ta khóc lệ như mưa, từ nay ta chỉ nguyện xuôi về Nam hương mà thôi.

Bìa truyện Khi Thật Thiên Kim Ác Độc Quay Đầu
Khi Thật Thiên Kim Ác Độc Quay Đầu

Vũ Hạ Sương Thượng · 8 chương

Cả một đời ta tính kế trăm bề, rốt cuộc cũng đoạt được Thẩm Hàn Chu, nhưng lại cùng chàng kết thành một đôi oán lữ chân chính. Chàng yêu chính là giả thiên kim kia, kẻ đã chiếm lấy vinh hoa phú quý vốn thuộc về ta suốt mười mấy năm. Bởi thế chàng hận ta. Hận ta hại vị thanh mai muội muội của chàng hóa thành ngốc tử. Lại càng hận ta ác nghiệp chất chồng, khiến Thẩm gia nhà chàng rốt cuộc toàn môn bị diệt. Nhưng đến cuối cùng, vẫn là chàng quỳ nơi bậc ngọc, dùng chính mạng mình, đổi lấy một con đường sống cho ta. Chàng nói: “Khương Nhạn Nguyệt, nếu có thể nghịch chuyển thời gian…” “Ta thà rằng ngày ấy chưa từng vươn tay về phía nàng.” Một lần nữa mở mắt, ta trở về năm đầu tiên được nhận lại vào Thượng thư phủ. Trước mắt là thiếu niên hãy còn non trẻ, mày mắt ôn hòa. Thẩm Hàn Chu. Lần này, ta buông tha cho chàng. <Tên truyện do Mèo Kam Mập đặt tên lại.>

Bìa truyện Không Bị Giam Hãm Chốn Khuê Phòng
Không Bị Giam Hãm Chốn Khuê Phòng

Con Mèo Chui Ra Từ Khe Suối · 6 chương

Đại tỷ không muốn gả đi để rồi bị giam hãm nơi chốn hậu viện, nên đã hủy bỏ hôn ước với nhà họ Bùi. Sau khi Bùi Hằng biết chuyện, hắn chỉ điềm nhiên nói: "Tống Chỉ không phải là nữ tử khuê các tầm thường, tính tình cao ngạo, lại làm việc tùy hứng, không lấy cũng chẳng sao." "Nhị tiểu thư nhà họ Tống ôn nhu giữ lễ, điềm tĩnh biết lo toan việc nhà, có thể hỏi cưới làm thê tử." Hắn chuẩn bị lục lễ theo nghi thức cao nhất, đến cầu hôn ta. Sính lễ kéo dài mười dặm, nghi trượng rước dâu linh đình rầm rộ, bề thế hơn hẳn hôn lễ của những quý nữ bình thường. Ai nấy đều bảo, Bùi Hằng vô cùng yêu thương và trân trọng thê tử mới cưới. Sau khi thành thân, hắn lại càng chăm sóc ta vô cùng chu đáo. Bánh hoa quế của Bách Vị Cư vừa mới ra lò, hắn luôn là người đầu tiên mua về cho ta. Những bộ y phục gấm vóc kiểu mới nhất của Vân Cẩm Các, hắn đều cất công đích thân đưa ta đi chọn. Ta cũng từng nghĩ rằng hắn yêu ta đến cực điểm. Cho đến khi mang thai, ta ôm theo niềm vui sướng ngập tràn đi báo tin mừng cho hắn. Lại vô tình nghe thấy tên sai vặt đang bẩm báo: "Tống Chỉ cô nương đã biết chuyện dạo gần đây ngài hết lòng chăm lo và sủng ái phu nhân rồi ạ." Hắn nhạt giọng hỏi: “Nàng ta... đã hối hận chưa?" Lúc ấy ta mới hiểu ra, mọi việc hắn làm cho ta, hóa ra đều chỉ để diễn cho Tống Chỉ xem. Về sau, Tống Chỉ hối hận quay về nhà mẹ đẻ, Bùi Hằng liền đưa ta về thăm. Trước lúc khởi hành, ta đau bụng đến mức mặt mày trắng bệch. Nhưng hắn lại bắt ta cố nhịn, bảo tỳ nữ dặm thêm son phấn cho ta để che đi dáng vẻ ốm yếu. Đi được nửa đường, m.á.u tuôn ra không ngừng, cứu chữa không kịp, ta cùng đứa bé trong bụng cứ thế mà mất m.ạ.n.g. Sống lại một đời, ta cũng không muốn giam mình ở chốn hậu viện nữa. Vì thế, ta đã tham gia kỳ tuyển chọn nữ quan trong cung, và còn giành được vị trí đứng đầu.

Bìa truyện Ngọc Kiều
Ngọc Kiều

Núi Xa Không Giống Nét Mày Ngài · 7 chương

Giang Quyết là kẻ hẹp hòi, ngay cả ta và nương nói mấy câu tâm tình, hắn cũng ghen tuông. Ta thuận miệng cảm thán, "Ngươi đúng là nam nhân hay ghen nhất mà ta từng gặp." Hắn phát điên, "Nàng còn có nam nhân khác sao?!" "Là tên hạ nhân bưng canh cho nàng ban nãy, hay là gã quản gia lúc nào cũng cười với nàng?!" "Ta mười chín tuổi đã đi theo nàng, nàng làm vậy có xứng với ta không!" Giang Quyết bắt đầu cả ngày làm ầm ĩ không yên. Lúc ta đang đau đầu không ngớt, hắn phát hiện ta vẫn cất giữ giấy hòa ly của phu quân trước, vành mắt hắn lập tức đỏ hoe. "Có được rồi liền không biết trân trọng, nếu có kiếp sau, ta nhất định không trao thân trong sạch cho nàng!" Mở mắt ra lần nữa. Ta đã quay lại đúng cái ngày hắn bị hạ d.ự.ợ.c. Ta liền dứt khoát đẩy mạnh hắn ra.

Bìa truyện A Miểu
A Miểu

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 7 chương

Đại tỷ là đệ tử chân truyền của Thần Y môn. Vì ranh giới nam nữ khắt khe, ra vào nhiều bề bất tiện, nên tỷ ấy thường lấy ra một chiếc mặt nạ da người, dặn ta thay tỷ ấy đến các buổi yến tiệc giao tế. Ta đều nhận lời. Duy chỉ có buổi tiệc thưởng hoa lần đó, vì uống nhầm rượu xuân, không ngờ ta lại bị nhốt chung một phòng với thế tử. Để bảo vệ danh tiếng cho đại tỷ, ta chủ động tháo mặt nạ xuống. Sau khi thành thân, giữa các buổi tiệc thường có kẻ thì thầm to nhỏ, cười nhạo hắn vốn dĩ muốn hái vầng trăng trên trời, rốt cuộc chỉ ôm trúng vũng bùn dưới đất. Thế tử nghe được, chỉ ôn tồn an ủi ta: “Đại tỷ của muội thanh cao, vốn là tuyết trắng trong ngần." "A Miểu tuy bình phàm, nhưng đảm đang quán xuyến, rất thích hợp để êm ấm qua ngày." Thích hợp để chung sống, nhưng lại chẳng hề tâm đầu ý hợp. Bởi ta cũng từng có một vầng trăng trong lòng, treo cao vằng vặc mà mãi chẳng thể với tới. Sống lại vào đúng cái ngày đại tỷ bảo ta thay tỷ ấy đi dự tiệc thưởng hoa. Ta lắc đầu uyển chuyển chối từ: "Đại tỷ, t.h.u.ố.c của Thẩm công tử, để ta đi đưa thay tỷ. Tỷ hãy tự mình đi dự tiệc thưởng hoa đi."

Bìa truyện Tiểu Hoan
Tiểu Hoan

Núi Xa Không Phải Nét Mày Ngài · 9 chương

Huynh trưởng xưa nay vốn hồ đồ. Lại đem canh thiếp của ta giao cho tỷ phu tương lai, còn của tỷ tỷ thì đưa cho vị hôn phu của ta. Ta tức giận bảo huynh trưởng đi đổi lại. Nhưng đêm tân hôn, người vén khăn trùm đầu của ta lên lại là tỷ phu. Huynh trưởng đã quên đổi lại rồi. May mà ta và tỷ tỷ gả cho hai huynh đệ cùng một nhà, đổi người vẫn còn kịp, thế nhưng huynh trưởng lại chặn đường ta. "Tỷ tỷ muội cùng tướng quân đã sớm lén hẹn ước cả đời, chỉ vì sợ muội buồn bực nên mới luôn giấu giếm, muội hà cớ gì phải tranh giành với tỷ ấy?" "Muội gả cho đệ đệ của hắn, sau khi thành thân cả tỷ tỷ và tỷ phu cùng nhau yêu thương muội, như vậy không tốt sao?" Huynh trưởng khóa trái cửa, lén bỏ t.h.u.ố.c. Bùi Tuân tưởng rằng ta cố ý làm vậy. Sau khi thành thân, đêm đêm hắn thường oán hận chất vấn ta: “Tẩu tẩu, vì sao tẩu không còn nhìn ta nữa?" Thậm chí đến tận lúc c.h.ế.c, hắn vẫn không nhớ nổi tên ta, vẫn như cũ gọi ta là tẩu tẩu. Cho nên, khi sống lại trở về đúng cái ngày phát hiện huynh trưởng đưa nhầm canh thiếp này. Ta siết chặt đôi tay: “Không phiền huynh trưởng bận tâm, ta sẽ tự mình đi đổi về."

Bìa truyện Nỗi Hận Mất Con
Nỗi Hận Mất Con

Bé Cá Tiên Số 2 · 8 chương

Từ ngày con trai t.h.ấ.t lạc. Ta và Thẩm Túc Lâm trở thành một đôi phu thê đày đọa lẫn nhau. Trên yến tiệc trong cung, hắn mắng ta là kẻ chanh chua. Giữa chợ xá đông đúc, ta đỏ hoe mắt nguyền rủa hắn sớm c.h.ế.c. Hết năm này qua năm khác, vẫn chẳng tìm được con về. Tình cảm giữa ta cùng Thẩm Túc Lâm cũng đi đến hồi kết. Năm ấy, ta héo hon tiều tụy, trong lúc quẫn trí đã uống thuốc đ.ộ.c Hạc Đỉnh Hồng. Lúc mở mắt ra lần nữa, đã nghe mẫu thân đang hết lòng khuyên can. "Thẩm thế tử kia đúng là một con công thích chưng diện, nương từ lúc hắn còn bé đã không thuận mắt rồi, cũng chẳng hiểu sao con lại..." Lần này, ta liền ngắt lời nương. "Nương, hài nhi không gả nữa." Chẳng ngờ tin ta từ hôn còn chưa kịp truyền đi, phía Vương phủ cũng đã phái người đến, báo rằng Thẩm Túc Lâm chuẩn bị tới biên cương tòng quân. Hôn sự tạm thời gác lại. Thật tốt, ta thầm nghĩ, vậy thì đừng ai phải bắt đầu nữa cả.

Bìa truyện Mộng Cũ Bay Theo Gió
Mộng Cũ Bay Theo Gió

Núi Xa Chẳng Phải Nét Mày Ngài · 6 chương

Lúc biết được Tiết Tụng thích trưởng tỷ, thì đã muộn rồi. Ta đã là Hoàng hậu của hắn, nắm giữ phượng ấn, ngồi ở vị trí tôn quý nhất lục cung. Nhưng hậu cung trước nay nào đâu chỉ có một nữ tử. Cho nên khi mẫu thân cầu xin ta để trưởng tỷ tiến cung hầu hạ hắn, ta đã đồng ý. Nhiều năm về sau, Tiết Tụng đối với ta luôn chu đáo, chưa từng thiên vị. Nhưng trong lòng ta tự hiểu rõ, hắn thứ gì cũng có thể ban cho ta, duy chỉ có con nối dõi là tuyệt nhiên không chịu cho. Ta cũng chẳng màng tranh giành, yên yên ổn ổn làm Hoàng hậu của mình, lặng lẽ nhìn bọn họ ân ái. Ngày ta lâm chung, Tiết Tụng đuổi tất cả mọi người lui xuống, đỏ hoe mắt túc trực bên giường: "Nếu có kiếp sau, trẫm vẫn để nàng làm Hoàng hậu." Ta không đáp lời, bình thản khép lại kiếp này. Nhưng trớ trêu thay, thật sự lại có kiếp sau. Cho nên, khi mẫu thân theo lệ cũ bảo ta cùng trưởng tỷ bốc thăm đi dự thọ yến của Thái hậu, ta khẽ lắc đầu: "Muội không muốn đi nữa, tỷ tỷ đi đi."

Bìa truyện Tiểu Mãn Thắng Vạn Nan
Tiểu Mãn Thắng Vạn Nan

Núi Xa Chẳng Phải Nét Mày Ngài · 9 chương

Ta và tỷ tỷ cùng ngày xuất giá, cần huynh trưởng cõng lên hoa kiệu. Đáng lẽ phải đưa tỷ tỷ đi trước, nhưng huynh trưởng lại chủ động đến cõng ta. "Nếu không tiễn muội xuất giá trước, muội nhất định sẽ khóc lóc ầm ĩ, nói ta thiên vị tỷ tỷ." Ta biết huynh trưởng thương ta nhất, nên vui vẻ nằm nhoài lên lưng huynh ấy. Nhưng đêm động phòng, phu quân của ta lại biến thành tỷ phu. Huynh trưởng đã đưa nhầm kiệu. Vốn dĩ có thể sửa chữa sai lầm này, nhưng huynh trưởng lại ngăn ta: “Tỷ tỷ muội đã ái mộ thế tử từ lâu, tỷ ấy đã nhường nhịn muội mười mấy năm rồi, muội đừng tranh giành với tỷ ấy nữa." "Đồng môn của ta là tân khoa trạng nguyên năm nay, muội gả cho hắn cũng không hề thiệt thòi." Nhưng người Bùi Huyền thích lại là tỷ tỷ. Hắn tưởng lầm ta giở thủ đoạn tráo hoa kiệu, nên sau khi thành thân lúc nào cũng lạnh nhạt với ta, nhưng việc gì cũng lo nghĩ cho Hầu phủ. Thậm chí đến lúc hấp hối, Bùi Huyền nắm lấy tay ta, miệng lại gọi tên tỷ tỷ. "Nếu có kiếp sau, nàng gả cho ta có được không?" Cho nên khi mở mắt ra lần nữa, ngay lúc huynh trưởng định bước đến cõng ta. Ta liền né tránh. "Ta không muốn xuất giá nữa."

Bìa truyện Phạm Nguyệt
Phạm Nguyệt

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 8 chương

A tỷ mắc phải chứng bệnh lạ, mỗi khi phát tác giống như vạn con kiến cắn xé xương tủy, đau đớn khó lòng kìm nén. May thay Yến Chi Duẫn học nghề từ danh y, thi triển y thuật liền có hiệu quả. Chỉ là phương pháp cứu chữa kia, cần phải tránh mặt người ngoài, không để cho kẻ khác được phép nhìn trộm. Kiếp trước, đúng vào ngày đại hôn, A tỷ đột nhiên phát bệnh. Yến Chi Duẫn trước mặt quan khách đầy nhà, ôm chầm lấy tỷ ấy rồi đi thẳng về phía sương phòng. Ta nấp qua khe cửa, cuối cùng cũng nhìn rõ, căn bệnh A tỷ mắc phải, chính là chứng khát da t.h.ị.t. Từ đó về sau, hễ ta để lộ ra chút vẻ không vui nào, hắn liền lạnh mặt trách mắng: "Trong mắt người hành nghề y, chỉ có bệnh nhân mà thôi. Là do trong lòng ngươi có tà niệm, tự mình suy diễn càn rỡ." "Người thân ruột thịt chịu khổ, ngươi vậy mà còn so đo những thứ này, quả thực bạc bẽo." Mà A tỷ phát bệnh càng lúc càng thường xuyên, hai người bọn họ cùng ra cùng vào, lại còn ăn ý hơn cả ta. Trùng sinh về đúng cái ngày nương thân gọi ta đi mời Yến Chi Duẫn đến chữa bệnh cho A tỷ. Ta rốt cuộc cũng mở lời: "Căn bệnh này của A tỷ, nếu đã chỉ có hắn mới chữa được, không bằng đem mối hôn sự của ta nhường cho A tỷ, để bọn họ danh chính ngôn thuận, sớm tối kề bạn, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"